Tuesday, 25 April 2017

PHÁP SẼ RA SAO SAU BẦU CỬ TỔNG THỐNG VÒNG NHÌ ? (Hà Tường Cát/Người Việt)




Hà Tường Cát/Người Việt (tổng hợp)
April 24, 2017

Cuộc bầu cử tổng thống Pháp vòng một, ngày Chủ Nhật, 23 Tháng Tư, vừa qua có kết quả là trong số 11 ứng cử viên không ai đạt được đa số trên 50%, nên hai người chiếm nhiều phiếu nhất, ông Emmanuel Macron, 23.7%, và bà Marine Le Pen, 21.5%, sẽ phải tranh ở vòng bầu cử thứ nhì vào ngày 7 Tháng Năm. 

Báo chí Pháp tràn ngập hình ảnh hai ứng viên hàng đầu lọt vào vòng nhì cuộc tranh chức tổng thống, Emmanuel Macron và Marine Le Pen. (Hình: AP Photo/Laurent Rebours)

Ðảng lớn thua đậm

Ứng cử viên của các đảng quen thuộc, hay là dòng chính, đều bị loại. Hai ứng cử viên còn lại trong vòng nhì đều là “lính mới,” chưa bao giờ có thành tích nổi bật, có quan điểm chính trị hoàn toàn khác biệt. Ông Emmanuel Macron, 39 tuổi, là người trung dung, trong khi bà Marine Le Pen, 48 tuổi, là người cực hữu.

Ba ứng cử viên sáng giá khác trong cuộc bầu cử là ông Francois Fillon, cánh khuynh hữu, đảng Cộng Hòa, chịu ảnh hưởng của cố Tổng Thống Charles De Gaule, chiếm 20.1% phiếu; ông Jean-Luc Melenchon, cánh tả, 19.62% phiếu; ông Benoit Hamon, đảng xã hội, đảng của Tổng Thống Francois Hollande, 6.35% phiếu.

Dự đoán chính xác

Các cơ quan thăm dò dư luận dự đoán rất chính xác về cuộc bầu cử này, trong đó, dự đoán vào vòng nhì là Macron-Le Pen gần như hoàn toàn sát với tỷ lệ phiếu bầu. Truyền thông Anh và Mỹ đều cho rằng vào thời đại mà dự đoán về trưng cầu dân ý Brexit và bầu cử Mỹ 2016 đều sai, thì đây là một kết quả rất đáng ca ngợi của các cơ quan thăm dò dư luận ở Pháp.

Tờ Washington Post ở Mỹ dẫn lời Giáo Sư Claire Durand trường Ðại Học Montreal, Canada, và là chủ tịch hiệp hội nghiên cứu về dư luận thế giới, nói rằng các cơ quan thăm dò dư luận Pháp đã làm việc rất tốt. Theo ông, trong cuộc bầu cử rất phức tạp và nhiều chia rẽ sâu sắc ở Pháp không dễ để có thể dự đoán, nhất là tới 25% cử tri đến ngày chót vẫn chưa chọn lựa dứt khoát.

Ði sâu vào chi tiết hơn, Giáo Sư Durand nhận xét rằng các thăm dò có chút ít lầm lẫn khi đánh giá hơi thấp về ứng cử viên Jean-Luc Melenchon và hơi cao về ứng cử viên Benoit Hamon. Bà Marine Le Pen thì lại được đánh giá hơi cao hơn thực tế, tuy nhiên, tất cả đều đúng, không có kết quả nào là “ngựa về ngược.” Chỉ có một điều, thăm dò dư luận hơi sai là đã dự đoán cử tri đi bầu năm 2017 ít hơn năm 2012. Năm nay, hơn 70% cử tri Pháp đi bầu trong vòng đầu.

Như thế, có lẽ cử tri Pháp khi được hỏi ý kiến đã trả lời thẳng thắn hơn cử tri Mỹ và Anh, một sự kiện đáng để suy nghĩ và là bài học kinh nghiệm cho các nhà thăm dò. Còn một khi đã thu được các dữ kiện một cách trung thực, thì vấn đề còn lại là công thức toán học, theo lời ông Durand.

Các cuộc thăm dò ý kiến cho vòng bỏ phiếu thứ hai, được công bố trước khi có kết quả vòng đầu, nói rằng, hoặc là Fillon hay Macron sẽ đánh bại Le Pen hay là Macron sẽ đánh bại Fillon. Chúng ta sẽ chờ xem trong ít ngày nữa. 

Sẽ có thay đổi?

Trên một khía cạnh nào đó, kết quả bầu cử Pháp hôm Chủ Nhật vừa qua thể hiện sự sụp đổ của hệ thống chính trị lãnh đạo nước Pháp từ nhiều thập niên gần đây. Tuy nhiên, không có gì lạ nếu hiểu rằng đó là một nghịch lý vẫn tồn tại trong chính trị Pháp, vốn là quốc gia có truyền thống cách mạng, nghĩa là không bao giờ chấp nhận vừa lòng với thực tại và luôn luôn muốn hướng tới những gì mới. Tình trạng ấy khác ở Anh và Mỹ, hai cường quốc kinh tế mà dân chúng có mức sinh hoạt cao bậc nhất thế giới và thể chế dân chủ đã tồn tại vững bền từ lâu. Do đó, kết quả cuối cùng của cuộc bầu cử tổng thống Pháp như thế nào sẽ hứa hẹn những chuyển biến chưa thể dự đoán về tương lai của quốc gia này cả về mặt quốc nội cũng như vai trò ở Âu Châu và quốc tế. 

Khác biệt lớn giữa hai ứng cử viên

Cuộc tranh cử Macron-Le Pen sẽ rất gay go quyết liệt với lập trường chính trị đối đầu giữa hai người. Bà Marine Le Pen là người quốc gia cực hữu, chủ trương chống di dân, chống toàn cầu hóa, và hứa hẹn sẽ đưa nước Pháp ra khỏi Liên Âu giống như Anh.

Ngược lại, ông Emmanuel Macron là người có chủ trương ôn hòa hơn và có thể kết nạp cả phái hữu và phái tả. Chiến thắng của ông Macron trong vòng đầu là một biểu hiện chứng tỏ chủ nghĩa dân túy không phải là một lực lượng không thể chặn đứng được. Ngay sau khi có kết quả bầu cử vòng đầu ở Pháp, thế giới cảm thấy nhẹ nhõm, đồng euro lên cao nhất từ năm tháng qua, và chỉ số STOXX 600 ở thị trường chứng khoán Âu Châu tăng 2%.

Tổng Thống Francois Hollande hôm Thứ Hai nói rằng bà Marine Le Pen là một đối thủ trong vòng bầu cử thứ nhì là một rủi ro cho nước Pháp. Nếu thắng cử, nữ chính trị gia cực hữu này sẽ đem đến những chia rẽ trầm trọng trong xã hội đa chủng tộc hiện nay, làm suy giảm vai trò của Pháp trong Liên Âu và quốc tế. 

Hai bên bắt đầu “đánh”

Cuộc tranh cử vòng nhì đã khởi đầu, khi bà Le Pen nhấn mạnh về mối đe dọa của khủng bố Hồi Giáo quá khích và cho rằng đối thủ Macron rất yếu trong việc đối phó. Bà cũng hứa hẹn sẽ thu hồi hiệp ước mở cửa biên giới giữa các thành viên Liên Âu và trục xuất những người ngoại quốc có tên trong danh sách cần theo dõi của các cơ quan tình báo.

Ngược lại, ông Macron đưa ra kế hoạch nội an bao gồm việc tăng cường thêm 10,000 cảnh sát, lập các khám đường mới để có thể chứa thêm 15,000 tù nhân và tuyển dụng chuyên viên an ninh vào trong bộ tham mưu của mình.

Bà Le Pen cũng tố giác ông Macron là người của giai cấp ưu đãi xa rời quần chúng và những vấn đề của họ. Nhưng các quan sát viên cho rằng, bà cần tránh vết xe của ông bố Jean-Marie Le Pen, người sáng lập Mặt Trận Quốc Gia. Năm 2002, ông bất ngờ tiến vào vòng nhì cuộc bầu cử tổng thống, nhưng rồi bị thảm bại trước tổng thống cánh hữu Jacques Chirac, khi các đảng chính trị liên kết để ngăn chặn một đảng được coi là kỳ thị chủng tộc và tôn giáo.

Theo thăm dò dư luận, ông Emmanuel Macron có thể thu được ít nhất 61% phiếu bầu nhờ hai ứng cử viên đã bị loại, Francois Fillon và Benoit Hamon. Hai người này kêu gọi cử tri đã ủng hộ mình dồn phiếu cho ông Macron chống bà Marine Le Pen.

Với chiều hướng chung ở nhiều quốc gia, đặc biệt là Anh và Mỹ, chủ nghĩa dân túy và quốc gia cực đoan đang lên, chưa thể biết nước Pháp có đi vào con đường này không. Tuy vậy, tại Âu Châu, chiều hướng chính trị này đã không được sự ủng hộ như trong các cuộc bầu cử ở Ý và Hòa Lan. 

Macron và Le Pen là ai?

Ông Emmanuel Macron là một nhà đầu tư tài chánh, chính trị gia cánh trung, từng giữ chức bộ trưởng kinh tế trong chính quyền lần thứ nhì của Thủ Tướng Manuel Valls năm 2014. Ông từ chức năm 2016 để chuẩn bị ứng cử tổng thống. Ông là đảng viên đảng Xã Hội, nhưng tuyên bố rút khỏi đảng năm 2015 rồi thành lập phong trào chính trị phái trung dung “En Marche (“Tiến Lên”).

Theo định nghĩa, chính trị cánh trung là lập trường chấp nhận sư dung hòa giữa bình đẳng xã hội và trật tự xã hội, chống lại những chuyển biến chính trị quá mạnh mẽ về phía hữu cũng như tả. Chính trị gia cánh trung thường ủng hộ tới một chừng mực cơ hội bình đẳng và kinh tế tự do.

Bà Le Pen không phải là một chính trị gia mới mẻ, nhưng chưa từng giữ một chức vụ dân cử nào ở Pháp. Bà là thủ lãnh đảng Mặt Trận Quốc Gia do cha sáng lập. Mặc dù chính trị gia cực hữu này là mối lo ngại lớn cho nhiều giới, thắng lợi đi vào vòng nhì bầu cử tổng thống Pháp của bà không phải là điều ngạc nhiên mà chỉ là một tiến trình không thể tránh khỏi trong bối cảnh chính trị và xã hội nhiều khó khăn phức tạp của nước Pháp từ hai thập niên gần đây.

Nền chính trị đã tồn tại từ nhiều năm ở nước Pháp với các chính đảng bây giờ đều bị gạt ra ngoài sẽ đi vào một bước mới bằng sự thay đổi có trật tự và chừng mực hay đột biến và không thể dự đoán cuối cùng tổng thống Pháp là Emmanuel Macron hay Marine Le Pen.

-----------------

TIN LIÊN QUAN






BÀI HỌC ĐỒNG TÂM (Nguyễn Quang Dy)




Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

“Cách mạng không phải là một bữa tiệc - Revolution is not a dinner party” (Mao Trạch Đông).

*
Sau một tuần hai bên cầm cự đối phó lẫn nhau (standoff), Chủ tịch Hà Nội đã xuống Đồng Tâm gặp dân đối thoại (chiều 22/4/2017) để tháo gỡ vụ khủng hoảng con tin đã làm dư luận cả nước nín thở theo dõi. Bi kịch Đồng Tâm do tranh chấp đất đai đã kết thúc có hậu (happy ending) như “quả bom nổ chậm” được tháo ngòi nổ, làm hai bên thở phào nhẹ nhõm. Phương án hòa giải ôn hòa đã thắng xu hướng bạo lực cực đoan, trong bối cảnh chính trị nhạy cảm hiện nay. Đồng Tâm đã trở thành biểu tượng người nông dân bị dồn đến bước đường cùng, buộc phải đấu tranh sinh tồn, và đi vào lịch sử như một “Ô Khảm” của Việt Nam. Đã đến lúc người Việt hãy vắt tay lên trán để rút ra bài học nhãn tiền: đổi mới hay là chết?

Đối thoại ôn hòa để xử lý khủng hoảng

Trong bất kỳ cuộc khủng hoảng nào, hai bên cần những cái đầu khôn ngoan và ôn hòa được tín nhiệm và ủy quyền đứng ra cầm chịch dẫn dắt cuộc chơi. Cụ Lê Đình Kinh (lãnh đạo tinh thần của dân Đồng Tâm) và ông Nguyễn Đức Chung (Chủ tịch Hà Nội) đã nổi lên như hai ngôi sao trên màn hình radar, đại diện cho đối thoại ôn hòa, có vai trò chính góp phần thành công bước đầu. Chúng ta hãy cám ơn họ như các “anh hùng hòa giải”.

Kết quả xử lý khủng hoảng Đồng Tâm không phải chỉ giải thoát 38 con tin (dù thật hay giả), mà còn mở ra triển vọng hòa giải (như “hệ quả không định trước”) để tránh nguy cơ đổ máu. Hình ảnh người sĩ quan chỉ huy cảnh sát cơ động chắp tay chào dân làm nhiều người suy nghĩ. Lâu nay bạo lực cực đoan đã trở thành chủ lưu (mainstream) trong tư duy và hành động của một thể chế độc tài (không còn là “của dân, do dân, vì dân”). Ông Chung đã phải thừa nhận lo ngại của người dân về xã hội đen dọa khủng bố dân là “có cơ sở”.

Ông Chung đã ký cam kết ba điểm, trước sự chứng kiến của các đại biểu Quốc hội và công an: (1) Thanh tra khách quan việc quản lý sử dụng đất quốc phòng và nông nghiệp, (2) không truy cứu trách nhiệm hình sự người dân Đồng Tâm, (3) Điều tra, xác minh và xử lý việc bắt giữ gây thương tích cho cụ Lê Đình Kinh. Ông Chung đã đặt lên vai gánh nặng trách nhiệm trước hai bên, như thế chấp sinh mạng chính trị của mình, trong một ván cờ thế nguy hiểm về chính trị trước Hội nghị TW 5 & 6. Hành động đó (chưa biết là khôn hay dại) đã được cả nước ủng hộ, trừ những người cực đoan vẫn tỏ ra hậm hực (chỉ vì “thua dân”).

Tránh cực đoan và không ngộ nhận

Thắng lợi bước đầu chỉ là “hiệp một” trong một trận đấu lớn. Vì vậy, đừng vội ăn mừng, không nên chủ quan và thỏa mãn mà mất cảnh giác, chừng nào thể chế lỗi thời về đất đai vẫn chưa được tháo gỡ, và các nhóm lợi ích vẫn chưa bỏ cuộc. Bài học “Ô Khảm” bên Trung Quốc là một ví dụ. Cuộc đấu tranh ôn hòa nhằm đổi mới thể chế và dân chủ hóa là một quá trình lâu dài, gian khổ và phức tạp, vì “Cách mạng không phải là một bữa tiệc”.

Người dân Đồng Tâm đã đoàn kết nhất trí và tổ chức tốt trong thử thách vừa qua, không để các phần tử cực đoan và khiêu khích thao túng như vụ bạo động đốt phá các dự án của Tàu (5/2014). Đó là thắng lợi ban đầu làm tiền đề tốt cho bước phát triển tiếp theo. Đồng Tâm đang có cơ hội trở thành một ngọn cờ đổi mới (nếu biết noi gương Vĩnh Phúc). Hãy giữ tinh thần Đồng Tâm tiếp tục tỏa sáng, không để cho nó chìm đi một cách vô ích.

Vừa qua, người dân Đồng Tâm buộc phải bắt giữ con tin và “rào làng” vì bị dồn đến bước đường cùng phải tự vệ (bất khả kháng). Trong một tuần, những người nông dân chất phác đã làm cho thiên hạ ngạc nhiên. Nay tuy họ không còn phải phong tỏa các ngả đường để kiểm soát người lạ xâm nhập, nhưng họ vẫn còn cảnh giác. Để có chính danh, được dư luận trong nước (và quốc tế) ủng hộ, họ cần tránh cực đoan, không ngộ nhận, vì những phần tử cực đoan và khiêu khích (cả hai phía) vẫn còn tìm cách lợi dụng và thao túng họ.

Những việc cần làm ngay

Thứ nhất, phải ủng hộ và bảo vệ “mô hình Đồng Tâm” và những nhân tố ôn hòa (cả hai phía) đã dấn thân tháo gỡ quả bom cực đoan bằng biện pháp hòa giải (như cụ Kinh và ông Chung). Đây là thước đo xem ai thực sự quan tâm đến số phận người dân và đất nước. Giới luật sư và báo chí (cả “lề trái” và “lề phải”) cũng như các tổ chức dân sự, hãy gác mọi định kiến, chung tay giúp Đồng Tâm giám sát quá trình thực hiện những cam kết nói trên.

Thứ hai, trước cơ hội và thách thức về đổi mới thể chế (và “nhất thể hóa”), chính phủ “kiến tạo” hãy nhân sự kiện nóng hổi này để xoay chuyển tình thế, biến điều không thể thành có thể, bằng cách tập trung giải quyết “nút thắt” (bottleneck) về luật sở hữu đất đai, là nguyên nhân chính dẫn đến tham nhũng và lợi ích nhóm, gây bất ổn về chính trị và xã hội.

Thứ ba, bên cạnh việc nhân rộng sáng kiến “Mekong Connect”, là mô hình liên kết 4 tỉnh đồng bằng Nam Bộ, hãy xây dựng mô hình “Đồng Tâm Connect” như một sáng kiến liên kết giữa các địa phương cùng hoàn cảnh, nhằm tháo gỡ ách tắc về thể chế đang kìm hãm làm vô hiệu hóa động lực của người dân, trong lúc kinh tế đang suy thoái và tụt hậu.

Thay lời kết

Gia tốc tự suy sụp của hệ thống (systemic implosion) tỷ lệ thuận với sự trì hoãn cải cách để bảo vệ và duy trì nguyên trạng. Nói cách khác, càng trì hoãn thì càng đẩy nhanh sự sụp đổ. Đó là một nghịch lý và thực tế diễn ra tại Trung Quốc và Việt Nam. Tuy các mô hình chuyển đổi này đã mạnh dạn cải cách kinh tế, nhưng lại trì hoãn cải cách chính trị.

Cải cách kinh tế sẽ hết đà và thành quả cải cách sẽ bị triệt tiêu bởi nguyên trạng chính trị. Vì vậy, phải đổi mới vòng hai để cải cách thể chế chính trị. Trong đó phải ưu tiên đổi mới thể chế về đất đai và kiểm soát quyền lực (đang bảo vệ lợi ích nhóm). Việt Nam đang đứng trước sự lựa chọn là định đi về đâu trong một trật tự thế giới mới đầy rủi ro. Năm 2017 không còn là năm 2016. Mỹ và thế giới không còn giống như trước. Chỉ cần ngộ nhận và sai lầm một bước là có thể nhầm đường lạc lối, làm đất nước lỡ mất một cơ hội sống còn.

NQD. 24/4/2017

Nguồn: Viet Studies

----------------------------

CÁC TIN KHÁC

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017




CẢM NHẬN THÁNG TƯ : TƯ LIỆU SỐNG VỀ BIẾN CỐ MỸ LAI & KHU CHỨNG TÍCH SƠN MỸ (Xuân Thọ - Văn Việt)





Xuân Thọ  -  Văn Việt
Dân Luận  -  19/04/2017

Lại sắp tới một 30/4 sau 42 năm vẫn làm chảy máu nhiều con tim và nhức nhói nhiều bộ óc, không chỉ người Việt. Mỹ Lai là một vết thương như thế. „Cảm nhận tháng Tư“ của tác giả Xuân Thọ không phải là lời giãi bày thuần túy tâm tình, đó là những tư liệu sống về biến cố Mỹ Lai còn chưa được biết đến rộng rãi vì bị truyền thông chính thống trong nước giam trong bóng đêm dối trá. Tuy nhiên, đây không phải là tư liệu mới về tội ác khó quên của một số lính Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam, mà lại là thái độ đối xử của „bên thắng cuộc“ với ngay những người cùng chiến tuyến xưa kia. Họ sẵn sàng bóp méo lịch sử, sẵn sàng ngoảnh mặt, thậm chí sẵn sàng vu cho „đồng chí“ mình là „phản động“, „chống phá“ một khi quyền lực miếng ăn bẩn thỉu của họ bị thách thức do những sự thật bị đánh tráo mà „đồng chí“ đòi lại.
Văn Việt trân trọng giới thiệu với bạn đọc bài viết của tác giả Xuân Thọ qua 3 kỳ.
Văn Việt


*
*
Xuân Thọ  -  Văn Việt
Dân Luận  -  23/04/2017

"Kẻ không biết sự thật, có thể chỉ là kẻ ngốc nghếch. Nhưng ai biết sự thật mà vẫn tìm cách che dấu, kẻ đó là một tên tội phạm"
"Wer die Wahrheit nicht weiß, der ist bloß ein Dummkopf. Aber wer sie weiß und sie eine Lüge nennt, der ist ein Verbrecher."

(Bertold Brecht)

Sau ngày nước Đức thống nhất, nền công nghiệp lạc hậu của CHDC Đức tan rã nhanh chóng. Thành phố Karl-Marx, nơi Đức học và hành nghề cơ khí máy dệt trở nên tiêu điều. Đức may mắn kiếm đươc việc làm ổn định tại Remscheid, một trung tâm cơ khí chính xác ở vùng Rhein-Ruhr tận phía Tây nuớc Đức.

Cuộc sống ấm no ở xứ người đã không làm nguôi nỗi nhớ quê hương và Đức đã tranh thủ mọi thời gian rãnh rỗi để về thăm, giúp đỡ chị Mỹ và em Hà vẫn sống ở quê nhà.

Lần đầu tiên buớc chân đến Khu chứng tích Sơn Mỹ (KCTSM) tại thôn Mỹ Lai 4, Đức sững sờ khi thấy bức ảnh mình đang nằm che đạn cho bé Hà được chú thích là: „Anh Truơng Bốn đang che đạn cho em là Trương Năm nhưng cả hai đều bị lính Mỹ bắn chết“

Thực tế là bức ảnh được Ronald Haeberle chụp vào lúc bé Đức nhìn thấy chiếc trực thăng Mỹ nên vội lấy thân mình che cho bé Hà. Hai bức ảnh này được máy Nikon ghi vào cuộn phim màu theo đúng thứ tự và những gì Đức kể cho Ron khớp đến mức Ron phải công nhận 100% là hai anh em Đức trong bức ảnh đó (VTV có đưa tin về tuyên bố này của Ron). Chính nhà báo Seymour Hersh cũng khẳng định điều này hôm 20.12.2014 tại Sơn Mỹ.


*
*
Xuân Thọ  -  Blog Văn Viêt

"Kẻ thù nguy hiểm nhất của đời người là chính mình (Lời Phật)"
***
Câu nói trên của Phật cũng nên hiểu là: Kẻ thù lớn nhất của một dân tộc, chính là dân tộc đó.
Quả vậy, gã Goliath trong câu chuyện này không những khổng lồ, mà còn đến từ sau lưng. Đó là điều làm cho chàng David Đức bất ngờ.
Lúc đầu, Đức chỉ muốn Khu chứng tích Sơn Mỹ (KCTSM) đưa đúng những sự thật về gia đình mình, từ bức ảnh hai anh em, đến cái tên của má bị thiếu. Những sự thật tưởng như hiển nhiên như vậy cũng làm anh mất khá nhiều thời gian và tâm lực. Dần dần Đức phát hiện ra rất nhiều sai sót trong quá trình liệt kê và thuyết minh các sự kiện. Là người tôn trọng sự thật, anh lần lượt vạch ra và chứng minh các điều sai trái, trong đó có những điều hoàn toàn không liên quan đến gia đình anh, ví dụ như truờng hợp của cô bé Đỗ Thị Nhựt, của anh lính da đen Carter, của bà Phạm Thị Phán v.v.







View My Stats