Tuesday, 6 December 2016

VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VIỆT NAM (Trần Thảo - Danlambao)





Ngày 3 tháng 3 năm 2014, một nhóm 61 nhà văn, nhà thơ Việt Nam đã đứng ra vận động thành lập Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam. Những tên tuổi khá nổi tiếng trên thi văn đàn VN như Nguyên Ngọc, Bùi Chát, Bùi Minh Quốc, Bùi Ngọc Tấn, Dương Tường, Đặng Tiến, Đỗ Lai Thúy, Đỗ Trung Quân, Giáng Vân, Hoàng Hưng, Nguyễn Duy, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Quang Lập, Phạm Đình Trọng, Phạm Xuân Nguyên, Lưu Trọng Văn, Võ Thị Hảo, Vũ Thư Hiên, Ý Nhi... đều thấy xuất hiện trong Ban Vận Động thành lập Văn Đoàn. Văn Đoàn đưa ra ba mục tiêu hoạt động:

- Thứ nhất: Đoàn kết tương trợ giữa những người viết văn tiếng Việt trong và ngoài nước.

- Thứ hai: Tạo điều kiện nâng cao về nghề nghiệp, thúc đẩy sáng tạo cá nhân, khuyến khích đổi mới trong sáng tác và phê bình văn học và ngôn ngữ.

- Thứ ba: Bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người.

Cho tới nay, ngoài tuyên bố đanh thép của nhà văn Nguyên Ngọc về hiểm họa xâm lăng của Tàu cộng đối với Việt Nam, Văn Đoàn Độc Lập cũng chưa có sinh hoạt nào nổi bật. Nhưng chỉ với ba mục tiêu mà Văn Đoàn đưa ra cũng đã khiến cho chế độ CSVN bấn xúc xích, cố gắng đưa ra một vài tên "đĩ đực văn học" viết bài chửi rủa, đả phá Văn Đoàn Độc Lập.

Người để tâm quan sát thật sự cảm thấy không khí đấu tố văn học lúc này có nhiều nét giống với thời 1954-1958, khi chế độ CSVN ở Miền Bắc ra sức quy chụp, trói tay các văn nghệ sĩ trong phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, Đất Mới, Trăm Hoa, rồi cho mấy bồi bút như Chế Lan Viên, Huy Cận, Xuân Diệu, Tố Hữu, Hoàng Trung Thông v.v... nhào vô bề hội đồng các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ cô thế trong cái chế độ toàn trị dã man thời đó.

Nhưng thời thế đã khác. Thời bấy giờ, người dân Miền Bắc hoàn toàn bị bịt kín thông tin, chỉ nghe những thông tin đã được nhà nước CS sàng lọc. Những văn nghệ sĩ Miền Bắc lúc đó như Văn Cao, Tử Phác, Phùng Cung, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Phùng Quán, Nguyễn Bính, Hữu Loan, Trần Dần, Thụy An, Đặng Đình Hưng, Hoàng Cầm v.v... trong cái loa tuyên truyền của chế độ là những thành phần xấu xa, ma cô, đĩ điếm, ăn phải bả của ngoại bang, cam tâm làm gián điệp, phá hoại sự xây dựng của chế độ miền bắc.

Thời đại bây giờ, dù chế độ CSVN cũng muốn bịt kín mọi thông tin, muốn ngu dân để cai trị, nhưng đã là điều vô kế khả thi. Trong trường hợp đó, nếu muốn đả phá, tố khổ Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam thì chế độ ít ra phải đưa ra được những tay lý luận sắc bén, đủ bản lãnh lấp liếm, ăn đầu sóng nói đầu gió, lập luận và chạy tội cho giỏi, thì may ra còn có thể tiếp tục lừa bịp nhân dân thêm thời gian nữa. Nhưng những gì mà người quan sát đọc được từ những bài viết của Bằng Việt, của Thiên Hà, của Quốc Anh v.v... cho thấy những con chó săn thời đại Nguyễn Phú Trọng móng vuốt đã quá cùn. Móng vuốt của chúng cùn mòn vì tự thân chúng là những đứa bất tài, lâu nay chỉ biết liếm đít chủ để kiếm cơm, kiếm quyền lợi, chả biết "ný nuận", nhưng ăn cơm chúa phải múa tối ngày, chủ xít ra cắn người, cào xé người thì cũng nhào ra, nhưng ẳng ẳng vài tiếng, chả đâu vào đâu. Móng vuốt của lũ chó này cùn mòn phần chính là vì, với thời đại truyền thông mạng, những tin tức lớn nhỏ về cái bản chất "ăn cướp" của chế độ đã quá rõ ràng, không cách nào cả vú lấp miệng em được.

Bỏ qua những bài viết của Bằng Việt và Thiên Hà đi, chả có gì thú vị bởi nó nhạt nhẻo quá, mời các bạn cùng tôi dạo chơi qua bài viết của Quốc Anh nhé. Rất rất nhiều điều thú vị.

Mở đầu bài viết của mình, Quốc Anh đã diễn tả khá đạt sự bấn xúc xích của chế độ khi viết: "Lật mặt nạ của nhóm Văn Đoàn Độc Lập là công tác CẤP BÁCH nhất hiện nay".

Nếu tôi là chủ sự, là đảng ủy của tên bồi bút này, nhất định là cho hắn nghỉ việc không lương. Mới vô bài viết, chưa cà kê dê ngỗng gì đã cho VĐĐLVN một hào quang chói lóa. Hoàng đế NPT còn hề hề cương ẩu "Đất nước ta có bao giờ được thế này không?", đếch thèm quan tâm tới sự thật ê chề của đất nước, trong lúc đó thì thái giám Quốc Anh đã sợ xoắn đít lên rồi.

QA kế đó tố khổ VĐĐLVN, mà trong giọng văn của QA thì nhà văn Nguyên Ngọc là thủ lãnh. Hắn tố khổ Nguyên Ngọc tự bẻ cong ngòi bút của mình. 

Tôi thật sự không thể nào nín cười khi đọc đoạn này. Lý do dễ hiểu: Bẻ cong ngòi bút của mình là truyền thống lâu đời của những bồi bút trong chế độ CSVN thối tha. Sự thật là ngay trong số nhà văn, nhà thơ của VĐĐLVN, trước đây sinh hoạt trong mảng văn học của chế độ, hẳn đã từng viết những điều mà chính mình không muốn, vì cái vòng kim cô của đảng bó chặt trên đầu, muốn sống sót cũng đành nín thở qua sông. Tới giờ phút này, sự chịu đựng của các nhà văn, thơ ấy đã tới mức tận cùng, họ phải đứng lên để đòi lại tự do sáng tác, tự do tìm sáng tạo trong nghệ thuật, đó chính là một trong những mục tiêu mà họ đặt ra. Thế nên tên bồi bút QA mà còn chút liêm sỉ thì phải nói những nhà văn ấy họ đang BẺ NGAY lại ngọn bút của mình, chứ không phải BẺ CONG.

So sánh với bên mảng chính trị, đảng phái, QA cho là VĐĐLVN cũng giống như một đảng phái mini chống lại chủ trương chính sách PHÁT TRIỂN VĂN HỌC ĐỊNH HƯỚNG XHCN. 

Xin các bạn chú ý chữ ĐỊNH HƯỚNG nhé. Lại thêm một tên ngáo!

Để cứu vãn sự sụp đổ của chế độ, chúng bèn chạy theo kinh tế thị trường của tư bản, nhưng lại gắn cái đuôi định hướng XHCN. Xã hội chủ nghĩa thì không tôn trọng quyền tư hữu, thế thì diễn dịch trọn gói cái quái thai đó sẽ là KINH TẾ THỊ TRƯỜNG KHÔNG CÓ QUYỀN TƯ HỮU, hết ý kiến luôn. Bây giờ văn học cũng chịu chung số phận như kinh tế, cũng định hướng XHCN. Không biết cái nền văn học định hướng XHCN đó sản xuất ra cái quái quỷ gì nhỉ? Chắc là sản xuất những tác phẩm hàng loạt theo đơn đặt hàng kiểu mì ăn liền, cái nào cũng tung hô Mác-Lenin vô địch, HCM cha già vĩ đại, Cách mạng XHCN tất thắng v.v...? hay lại sản xuất mấy kẻ ăn cắp văn thơ của người rồi trét son lên mặt mình, tự vái kiểu Trần Dân Tiên, Nguyễn Ái Quốc?

QA cho rằ̀ng Nguyên Ngọc và cái VĐĐLVN sẽ xuyên tạc đường lối, chủ trương của đảng cộng sản. Người ta nói vàng thật sợ gì lửa. Nếu đảng CSVN thật sự đi đúng nguyện vọng của nhân dân, thật sự đáp ứng được ước mơ dân giàu nước mạnh của toàn dân thì cho dù một trăm cái VĐĐLVN đi nữa cũng sẽ không làm rụng một cọng lông của đảng. Mấy chục năm nay đảng đã tự trét phân lên mặt mình, không biết xấu hổ, sám hối cho những hành động phản dân hại nước, nên chỉ mới nghe tới những tiếng nói chính trực là run bắn lên, phải mau mau tố khổ, " CẤP BÁCH" đả phá. 

VĐĐLVN lại được Quốc Anh dán cho cái mác Việt Tân mới thật là khôi hài. Từ khi Việt Tân được chế độ CSVN ưu ái tặng cho cái nhãn KHỦNG BỐ, thì luôn luôn cái tên Việt Tân được sử dụng như một cái vú to, áp vô miệng của bất cứ thằng dân nào muốn hó hé chống đối đảng. Cứ tố khổ cá nhân hay nhóm nào đó nhận tiền Việt Tân, rồi đưa mấy bộ luật hình sự tém tém gì đó ra còng tay người ta là gọn nhất.

Cuối bài viết, QA đặt câu hỏi, rằng VĐĐLVN có cảm thông được sự thương đau của dân nghèo, những sáng tác có đi đúng với ước vọng của nhân dân? Và VĐĐLVN đã học hỏi được gì khi cả dân tộc đang cố gắng học hỏi gương sáng của HCM hay chỉ là cố tâm bôi xấu chế độ tươi đẹp này?

Thưa ông Quốc Anh. Tôi quả thực bái phục sự ngu lâu dốt kỹ của ông. Ông có khi nào gát tay lên trán, tự vấn lương tâm xem, mình đã làm gì trong hiện tại? Nhân dân cùng khổ trên mọi miền đất nước họ đang thực sự muốn gì? Chính ông đã xoay lưng lại với nỗi khổ của nhân dân. Nhân dân Vũng Áng đau khổ vì biển nhiễm độc, nhân dân Bắc Ninh bị cường hào áp bức cướp đất, nhân dân Dương Nội bị đàn áp thẳng tay, ông có bao giờ dám lên tiếng bênh vực họ không? Giặc tàu xâm lăng đất nước trước mặt ông, ông có dám ẳng một tiếng không? Nhân dân hiện đang muốn gì, ông thực không biết sao?

Còn học theo gương sáng của HCM ư? Ông nhắc đến HCM trang trọng như vậy thì chắc là ông cũng giống Kim Ngân, đang cố gắng học hỏi theo phong cách của HCM chứ? Thế thì cái cơ chế CSVN lại có thêm vài thằng, vài con điếm già thôi, chả quý gì đâu!

Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam trong hai năm qua chưa có hoạt động gì nổi bật, nhưng sự ra đời của nó với ba mục tiêu rõ ràng đã làm cho chế độ bấn xúc xích. Trận thế của chế độ càng nháo nhào thì lại có lắm trò vui để xem.

06.12.2016





TẠI SAO ĐIỆN ĐÀM GIỮA DONALD TRUMP & ĐÀI LOAN THAY ĐỔI HẾT MỌI CHUYỆN (Gordon Chang)




Chấn Minh  lược dịch

Điều Trump đã làm không phải là “thiết lập lại” các quan hệ giữa Washington và Trung Quốc, nhưng là đặt lại các quan hệ này trên một cơ sở mới. 

Hôm nay (2016/12/03) Bắc Kinh gởi một kháng thư chính thức đến nhà nước Hoa Kỳ để phản đối việc tổng thống bầu chọn Donal Trump nói chuyện qua điện thoại với bà Thái Anh Văn (Tsai Ing-wen) của Đài Loan mà không qua các đường dây ngoại giao đã có sẵn.

Trong cuộc điện đàm trên, cả hai vị đã chúc mừng lẫn nhau - bà Thái đã thắng lớn khi lấy được ghế tổng thống vào giữa tháng Giêng - đồng thời thảo luận về các quan hệ chặt chẽ hơn.

Các phản ứng đầu tiên của Bắc Kinh, theo đài Truyền Hình Trung Ương Trung Quốc, cơ quan truyền hình của nhà nước, và bộ ngoại giao, đều ôn hòa. Các chống đối cũng thế, nhưng trong các tuần lễ sắp đến điều có thể dự đoán được là thế nào cơn giận dữ tại thủ đô Bác Kinh cũng sẽ nổ bùng ra. 

Tại sao? Chỉ trong vài phút điện thoại, Trump đã gián tiếp công nhận Đài Loan như là một nước độc lập tự chủ, và do đó đã đánh vỡ một chính sách Trung Quốc đã được an vị từ hàng chục năm qua. 

Như nhiều người đã lưu ý, đây là lần đầu tiên một tổng thống hay một tổng thống bầu chọn của Hoa Kỳ và người đối tác ở Đài Loan đã nói chuyện qua điện thoại kể từ ngày chính phủ Carter cắt đứt các quan hệ ngoại giao với hòn đảo này. 

Bất chấp những gì ông Trump và bà Thái nói với nhau, sự kiện họ đã nói chuyện qua điện thoại tự nó đủ để làm cho các nhà lãnh đạo Bắc Kinh không vui lòng, bởi vì họ xem Đài Loan như là một bộ phận của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc. 

Mắt khác, bà Thái tin rằng mình lãnh đạo một nước tên là Cộng Hòa Trung Quốc. Lập trường chính thức của nhà nước do bà lãnh đạo là họ có chủ quyền trên tất cả Trung Quốc tuy rằng, trên thực tế, nhà nước của bà quản lý và hành xử như chỉ có chủ quyền trên một đảo chính là đảo Đài Loan và một số đảo nhỏ rải rác khác. 

Washington công nhận Bắc Kinh là chính quyền hợp pháp của Trung Quốc nhưng chủ yếu là vẫn giữ ý kiến theo đó các tranh cãi giữa hai bên vẫn chưa được giải quyết và khi/nếu giải quyết được, thì phải thông qua những phương pháp hòa bình. Luật Quan Hệ Đài Loan ban hành vào năm 1979 cho phép Hoa Kỳ có những quan hệ không chính thức với Đài Bắc, đồng thời quy định một số ít nghĩa vụ nhằm bảo vệ hòn đảo này đối với Bắc Kinh. Hoa Kỳ đã giữ tư thế trên, với một số thay đổi nhỏ, từ lúc đó cho đến bây giờ. 

Thế nhưng, hình như Trump đã thay đổi tất cả vào ngày thứ sáu qua. “Khi thảo luận, hai vị đã ghi nhận các quan hệ mật thiết về kinh tế, chính trị, và an ninh giữa Đài Loan và Hoa Kỳ”, biên bản từ ban chuyễn tiếp của Trump về cuộc đối thoại lịch sử trên đã ghi chép như thế. “Tổng Thống bầu chọn Trump cũng đã chúc mừng Tổng Thống Thái đã đắc cử vào chức vụ Tổng Thống Đài Loan trước đây vào đầu năm nay.” 

Bắc Kinh sẽ không bỏ sót hay bỏ qua việc Trump gọi bà Thái là “Tổng Thống.” Đây là một các xưng hô mang hàm ý công nhận bà ta là quốc trưởng một nước riêng biệt và nằm ngoài Trung Quốc. Và Trump lại còn gọi nước của bà ta là “Đài Loan” như để nhấn mạnh điểm này. Bà Thái đã tiến lên và chiến thắng như là ứng cử viên của đảng Dân Chủ Tiến Bộ. Đảng này muốn “Đài Loan” được công nhận như là một nước riêng rẽ mà lãnh thổ không có “lục địa”, hay, nói cách khác, là một nước trong đó không có Trung Quốc.

Từ thăm dò này đến thăm dò khác, khoảng 2/3 dân Đài Loan tự nhìn nhận họ là người Đài Loan, hay nói khác đi, họ không phải là người Hoa. Dưới 5% tự xem mình là người Hoa và không phải là người Đài Loan. Âu lo của Bắc Kinh là Đài Loan, khi ngày càng nhận ra danh tính Đài Loan của mình, sẽ chính thức tách ra khỏi “Trung Quốc” và tự tuyên bố là mình là “Cộng Hòa Đài Loan.” Bà Thái vẫn chưa tuyên bố như thế, nhưng Trump đã làm xong điều đó. 

Và cái gì có thể làm cho tình huống này bùng nổ lớn hơn? Bắc Kinh đe dọa sẽ dùng vũ lực để tiếp thu Đài Loan, trong khi đó thì tính chính danh của đảng Cộng Sản Trung Quốc phần lớn lại dựa trên khả năng “thống nhất” “Đất Mẹ” của đảng.

Điều đáng kể đến là Trump đã không thông báo cho Nhà Trắng hay bộ Ngoại Giao biết trước. Ông cũng đã không tham khảo với văn phòng liên lạc của Hoa Kỳ tại Đài Loan, tức là Viện Hoa Kỳ Tại Đài Loan. Nếu ông Trump đã làm như thế, tất cả các định chế trên đều sẽ tìm cách ngăn chặn ông ta.

Nhưng mà vị tổng thống bầu chọn này không hề có nợ nần gì cả với bất cứ định chế nào kể trên. Như Henry Kissinger đã nói với Fareed Zakaria sau ngày bầu cử: “Ông ta tuyệt đối không có hành lý nào cả”. Các chính sách của ông ta là của riêng của ông, và ông sẽ viết chúng trên bảng đá trống của ông và theo ý ông.

Vì thế, nhiều người nay đang lên tiếng báo động. Chris Murphy, một thành viên của Ủy Ban Ngoại Giao của Thượng Viện, trong một tweet đã thừa nhận rằng“tính kiên thuần là một phương tiện, chứ không phải là một mục tiêu” nhưng ông gợi ý rằng các động thái của Trump, trong đó có cuộc điện đàm với bà Thái, “là những xoay trục lớn trong chính sách đối ngoại mà không có một kế hoạch nào cả.” “Đó chính là cách bắt đầu các chiến tranh, vị thượng nghị sĩ bang Connecticut và là một đảng viên đảng Dân Chủ đã viết tiếp. 

Evan Medeiros, cựu Giám Đốc Á Châu Sự Vụ của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, nói với tờ Financial Times (Tài Chánh Thời Báo) là các nhà lãnh đạo Trung Quốc“sẽ xem việc này như là một động tác rất khiêu khích, có tầm vóc lịch sử”, và ông âu lo rằng “Trump đang thiết kế một nền tảng cho sự ngờ vực và cạnh tranh chiến lược bền lâu.” 

Điều Trump đã làm không phải là “thiết lập lại” các quan hệ giữa Washington và Trung Quốc, nhưng là đặt các quan hệ này trên một cơ sở mới. Từ trước đến nay, Bắc Kinh đã nắm phần chủ động. Các tổng thống Mỹ, đặc biệt là George W. Bush và Obama, đã chỉ phản ứng mà thôi. Họ đã tìm cách xây dựng những quan hệ thân thiện với Trung Quốc bất chấp những động thái ngày càng táo bạo của nước này. Khái niệm theo đó Washington phải bảo trì những quan hệ hợp tác với Trung Quốc đã trở thành một mục đích tự thân. 

Trump, khi hầu như như không quan tâm đến phản ứng của Bắc Kinh, đã làm cho nước Trung Quốc nhỏ hơn, khi mà ông ta nói với các nhà độc tài tại đó là ông không sợ họ. 

Hầu như bất cứ ai cũng đã đưa ra giả thiết là Trung Quốc sẽ tạo dựng một cuộc khủng hoảng dành riêng cho Trump vào những tháng đầu tiên sau khi ông nhậm chức. Như Trung Quốc đã làm đối George W. Bush vào tháng 4 năm 2001 khi bắt giữ phi hành đoàn một máy bay trinh sát EP-3 của Hải Quân Hoa Kỳ, và với người kế nhiêm của ông ta, khi họ sách nhiễu hai tàu trinh sát không trang bị vũ khí - tàu Impeccable (Hoàn Hảo) và tàu Victorious (Toàn Thắng) - vào tháng 3 và tháng 5 năm 2009.

Thay vào đó, chính Trump đã chủ động tạo nên một khủng hoảng cho các nhà lãnh đạo Bắc Kinh. Và ông ta đã làm như thế một tháng trước khi chính thức tuyên thệ nhậm chức.

Vì thế, đối với Bắc Kinh, những ngày tháng tới chắc chắn sẽ không còn quen thuộc nữa và đáng lo ngại.

Nếu muốn, bạn có thể dùng ẩn dụ sau cho trường hợp này: một con bò đực tương đối to lớn đang đi lạc trong một cửa hàng đồ sứ. Và, nói cho ngay, đó có thể là một điều tốt. 

December 3, 2016

Gordon Chang là tác giả của tác phẩm “The Coming Collapse of China” (“Sự sụp đổ sắp đến của Trung Quốc”).

Nguồn: 

Lược dịch:






View My Stats